Feeds:
Bài viết
Phản hồi

Vị Cà Phê

Cà phê vẫn đắng theo cách mà mỗi người cảm nhận… Trời Sài Gòn vẫn đẹp mặc dù bên dưới những con người vẫn đang hối hả mặc kệ là ngày hay là đêm… Ta thì vẫn nhìn cuộc đời bằng một màu như vậy, bằng một cách như vậy, một khung cảnh lặng im, trong lành… Nhấp một hơi nhẹ, ngước lên nhìn trời và ngẫm ra vài điều thú vị… Mới đọc cuốn sách của Tony, một lão chém gió tài tình nào đó, nhưng lại có bài, viết về người Cha của lão, chắc chắn cảm xúc không phải là thứ có thể tưởng tượng ra và viết được. Vậy ít ra hắn viết cũng có một số ý đúng, nhưng đọc đến đó thì tôi chẳng còn nghĩ đến chuyện hư hay thực, ví lúc đó tôi lại nhớ đến người Cha của mình…Những dòng cảm xúc đi đi về về hàng trăm lần, nhưng không thể nào viết nên lời ngay lúc ấy, đã có lúc bắt đầu viết nhưng rồi dừng lại, suy nghĩ, và xóa đi. Đơn giản, vì những cảm xúc trong tâm hồn lúc ấy khó có thể diễn đạt hết được bằng văn ngữ, chỉ trong một khoảnh khắc ngắn, hàng trăm, hàng triệu kí ức ùa về, không gian như thay đổi, thời gian như quay ngược, ta quay trở về ngày xưa trong vô thức, chẳng có một ngôn từ nào có thể thay cho cảm xúc ngay lúc đó…Tôi muốn quay về Nơi Ấy Nơi ấy có những buổi sớm mùa đông lạnh lẽo, cả cánh đồng chìm trong hơi sương mờ ảo, có ánh lung linh của mặt trời sớm mai trên ngọn hoa rau muống trước nhà, có bà tôi với bếp lửa hồng khói nghi ngút… Nơi ấy có những buổi trưa hè trong veo, nắng vàng cả sân nhà tôi, vàng con đường trước ngõ. Tôi và Cha vắt bóng lên bờ ao, buông cần hóng những con cá rô xấu số… Nơi ấy có những buổi chiều mùa thu hoàng hôn đỏ rực, đỏ như ai đốt lửa trên đỉnh núi cao vậy, có những con diều cao vút, có cánh cò nối đuôi nhau bay về phía cuối trời xa,có bầy chuồng chuồng nào xanh nào đỏ bay rợp ao bèo… Nơi ấy có những buổi tối mùa xuân se lạnh, tiếng ếch kêu xao động cả đêm đen, có bầy đom đóm sáng một góc vườn nhà tôi. Có mâm cơm rau đạm bạc bên gia đình ấm áp… Nơi ấy có Cha tôi, người nhẹ nhàng chỉ dạy cho tôi từ những thứ nhỏ nhất như câu cá bắn chim, đến những chuyện đối nhân xử thế, làm người tử tế. Nơi ấy có Bà thôi, chiều chiều vẫn vẫn lem nhem trong khói bếp trấu, chỉ để nướng cho anh em tôi vài cái bánh tráng để vừa chăn bò vừa ăn. Nơi ấy có cả tỉ thứ mà chẳng đứa trẻ Sài Gòn nào biết được, cả triệu thứ những đứa trẻ thôn quê khác cũng không có được, cả ngàn thứ cả đời tôi cũng chẳng quên được. Tôi đi ngang nơi ấy, hay nơi ấy đi ngang qua tôi mà sao vội vã quá. Ấy vậy mà đi qua rồi sao chẳng bước tiếp, nơi ấy ở ngay sau lưng tôi, gần tới mức tôi ngoảnh mặt lại là nhìn thấy ngay, nhưng không bước lùi được. Ngày ấy như mới hôm qua, nhưng cái hôm qua ấy lại càng ngày càng xa tôi, chẳng với tới nữa, ngày hôm qua không nhớ tôi,chỉ có tôi nhớ ngày hôm qua, tôi gói ngày hôm qua lại cất vào tâm trí, lúc nào tìm cũng thấy nhưng chẳng lấy ra được. Chỉ mong một ngày được về lại nơi ấy, trồng rau, đào ao, nuôi cá, thả gà, sống đời vô tự lự, sáng đọc sách uống trà chiều câu cá ngâm thơ, tối uống rượu hàn huyên sự đời với tri kỉ…đời vậy là có nghĩa rồi.

Cảm Thấy Chán

tao là cây còn đời là gió
lúc còn nhỏ thì đếu phải lo
gió ở trên còn tao ở dưới
nhỏ to cỡ nào kệ mẹ nó
lớn lên chút thì bắt đầu khó
đời nó dập mình bay vào xó
cây muốn lặng mà gió chẳng ngừng
lắm lúc chửi thế ” đậu má nó”

Vấn Đời

ta nói ta có “tài”
đời hỏi ta sao chưa thấy “cán”
ta nói tại chữ “tai”
chứ dăm thứ đó nào có đáng
đời chửi “tại mày sai
với tại mày chưa đủ cố gắng”
đời bảo “đợi ngày mai”
ta hỏi “khi đ** nào mới sáng”

Nhớ Quê

cô đơn một nỗi đêm dài
trăng mờ che phủ hình hài cố nhân
dăm năm lặn lội nhọc thân
quê xa ngàn dặm, gót chân rã rời
nhớ về chẳng khỏi chơi vơi
trông xa lại thấy mù khơi bóng hình
thở dài rồi lại lặng thinh
sầu riêng một cõi tâm tình với ai?

Lung tung

nhấp một hơi cay, nhấm tí sầu
cuộc đời đen bạc hãy còn lâu
thân ta anh hùng chưa gặp vận
thiên hạ ngó vào: “thứ ruồi bâu”

*****************************

Lãng Du

cưỡi gió lang thang với mây trời

ngó xuống cuộc đời, ta chơi vơi

quên đi thế sự, quên sầu khổ

gánh nặng cuộc đời cũng buông lơi

người quen dăm kẻ nói ta điên

kẻ lạ khối người chửi dở hơi

đời ta,ta sống cứ dong ruổi

để cho bao người cứ việc “bơi”…

7 năm…

Vài ngày nữa thôi là tới ngày giỗ Ba tôi.

Nhanh thật, sao đã 7 năm rồi mà tôi lại thấy ngắn vậy nhỉ.

7 năm là một chặng đường dài đủ để một người nào đó làm nên một việc gì đó, có thể lớn lao như làm giàu, hoặc giả cưới vợ, sinh con…cũng đủ để con người ta trường thành hơn, khôn ngoan hơn, và có những dự định lớn cho tương lai của mình.

Nhưng đó là tôi nói người ta.

Còn tôi thì…..

Ngày ấy tôi là một thằng bé tinh quái, hay nghịch dại,và không quá quan tâm tới những thứ xung quanh mình. Mang trong mình một mơ ước lớn lao là sau này tôi sẽ làm một nhà toán học- điên rồ nhỉ- nhưng mà biết sao, hồi đó tôi giỏi toán mà, lúc học lớp 3 thì tôi đã giải được toán lớp 5 rồi- và đó là bài dễ nhất trong chương trình toán lớp 5. ấy vậy nhưng mà tôi vẫn tự hào lắm. Ngày đó nhà tôi khá giả, và theo như tôi nhẩm tính thì một thời gian sau nhà mình sẽ khá giả dữ lắm, trong cái xóm nghèo của tôi thì cỡ đó đủ gọi là đại gia rồi. Hồi đó những suy nghĩ trong đầu tôi chỉ đơn giản là hôm nay học môn gì, có kiểm tra ko, môn đó cô giáo đã dò bài mình chưa…ngẫm lại vậy là sướng rồi nhỉ.

Hồi đó bữa cơm gia đình còn có Bà Ngoại, Ba, Mẹ, Anh trai,Em gái tôi nữa. Bữa ăn đơn sơ như những gì vốn có của quê tôi và những người xung quanh tôi, và…thực tình thì tôi thấy cuộc sống của mình tầm thường và chán ngắt, không có gì đặc sắc mà tôi thích, ngoại trừ những bộ phim kiếm hiệp của Kim Dung, hay thỉnh thoảng là một vài bài nhạc từ băng cát sét….

Giờ đã 7 năm trôi qua và ngày giỗ Ba tôi là một cột mốc khiến tôi phải suy nghĩ nhìu hơn. Về gia đình tôi, về bản thân tôi, có quá nhìu điểu xảy ra trong 7 năm đó, tôi tự hỏi mình đã thực sự lớn hơn 7 tuổi chưa, và ngó qua ngó lại coi tui có chạy đua kịp với người ta hay không, ít ra là với những thằng bạn cùng trang lứa với mình.

Bây giờ đây thật khác xưa, nhà tôi thì nghèo hơn, tôi cũng chẳng còn được sống ở quê nhà, cái nơi mà tôi gọi là thiên đường ấy, nhà tôi chỉ còn 4 người thay vì 6 như trước, một bữa cơm đơn sơ như ngày ấy cũng chỉ còn là mơ ước thôi. Và, cái tôi của ngày xưa cũng không còn hiện hữu nhiều nữa, chắc là tôi đã đồi khác nhìu lắm…nhưng…đánh đổi tất cả…7 năm vừa rồi tôi vẫn chưa làm được gì cho gia đình và bản thân cả. Những dự định dở dang, những cuộc chơi chưa tàn, và tất cả còn là một dấu hỏi lớn.

Cuộc đời là một ván cờ, ngày ấy tôi mới tiến con Tốt lên 2 ô, còn giờ thì con Tướng của tôi đang bị người ta chiếu, mà cũng chẳng phải người ta nào, là cuộc đời nó chiếu tướng mình vậy thôi, ngày xưa tôi nghĩ là mình giỏi trong nghê thuật trung cuộc, những giờ thì đang bí mất rồi. Nếu tôi chạy Tướng đi, nếu tôi che chắn tiếp, thì kết cục sẽ ra sao, chỉ còn vài nước đi là trận đấu sẽ vào thế ngã ngủ mặc dù chưa tàn cuộc, một diễn biến quá nhanh, có thể sẽ là hòa hoặc gần thua, nhưng với tôi, như vậy cũng là thua rồi. Giờ cũng chả còn thời gian mà suy nghĩ nữa…sắp hết thời gian tới nơi rồi.

Ấy

Vậy đấy

Đời mình cũng dở

Chả lấy gì nên chuyện hết, mà cũng có khi chưa nên thôi…được cái là tôi cũng hay hy vọng nên lắm lúc thấy mình cũng còn yêu đời lắm.

Thực ra thì tâm trạng tôi nhìu tới mức, viết dài thêm 20 lần thế này nữa cũng chả hết, nhưng mà nghĩ lại thôi vậy, tôi có viết ra đây nó cũng đâu thể tự nhiên giải quyết được, thôi thì mình cứ tự nghĩ tự làm vậy. May thì tới chừng thành công mình tự nhủ mình tài năng, còn không thì đổ lỗi cho ông trời vậy…

Chơi thêm 2 ngày nữa rồi về quê ăn giỗ, chừng nào vào tới đất SG thì lại học “bơi” thôi.

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 1 076 other followers