7 năm…

Vài ngày nữa thôi là tới ngày giỗ Ba tôi.

Nhanh thật, sao đã 7 năm rồi mà tôi lại thấy ngắn vậy nhỉ.

7 năm là một chặng đường dài đủ để một người nào đó làm nên một việc gì đó, có thể lớn lao như làm giàu, hoặc giả cưới vợ, sinh con…cũng đủ để con người ta trường thành hơn, khôn ngoan hơn, và có những dự định lớn cho tương lai của mình.

Nhưng đó là tôi nói người ta.

Còn tôi thì…..

Ngày ấy tôi là một thằng bé tinh quái, hay nghịch dại,và không quá quan tâm tới những thứ xung quanh mình. Mang trong mình một mơ ước lớn lao là sau này tôi sẽ làm một nhà toán học- điên rồ nhỉ- nhưng mà biết sao, hồi đó tôi giỏi toán mà, lúc học lớp 3 thì tôi đã giải được toán lớp 5 rồi- và đó là bài dễ nhất trong chương trình toán lớp 5. ấy vậy nhưng mà tôi vẫn tự hào lắm. Ngày đó nhà tôi khá giả, và theo như tôi nhẩm tính thì một thời gian sau nhà mình sẽ khá giả dữ lắm, trong cái xóm nghèo của tôi thì cỡ đó đủ gọi là đại gia rồi. Hồi đó những suy nghĩ trong đầu tôi chỉ đơn giản là hôm nay học môn gì, có kiểm tra ko, môn đó cô giáo đã dò bài mình chưa…ngẫm lại vậy là sướng rồi nhỉ.

Hồi đó bữa cơm gia đình còn có Bà Ngoại, Ba, Mẹ, Anh trai,Em gái tôi nữa. Bữa ăn đơn sơ như những gì vốn có của quê tôi và những người xung quanh tôi, và…thực tình thì tôi thấy cuộc sống của mình tầm thường và chán ngắt, không có gì đặc sắc mà tôi thích, ngoại trừ những bộ phim kiếm hiệp của Kim Dung, hay thỉnh thoảng là một vài bài nhạc từ băng cát sét….

Giờ đã 7 năm trôi qua và ngày giỗ Ba tôi là một cột mốc khiến tôi phải suy nghĩ nhìu hơn. Về gia đình tôi, về bản thân tôi, có quá nhìu điểu xảy ra trong 7 năm đó, tôi tự hỏi mình đã thực sự lớn hơn 7 tuổi chưa, và ngó qua ngó lại coi tui có chạy đua kịp với người ta hay không, ít ra là với những thằng bạn cùng trang lứa với mình.

Bây giờ đây thật khác xưa, nhà tôi thì nghèo hơn, tôi cũng chẳng còn được sống ở quê nhà, cái nơi mà tôi gọi là thiên đường ấy, nhà tôi chỉ còn 4 người thay vì 6 như trước, một bữa cơm đơn sơ như ngày ấy cũng chỉ còn là mơ ước thôi. Và, cái tôi của ngày xưa cũng không còn hiện hữu nhiều nữa, chắc là tôi đã đồi khác nhìu lắm…nhưng…đánh đổi tất cả…7 năm vừa rồi tôi vẫn chưa làm được gì cho gia đình và bản thân cả. Những dự định dở dang, những cuộc chơi chưa tàn, và tất cả còn là một dấu hỏi lớn.

Cuộc đời là một ván cờ, ngày ấy tôi mới tiến con Tốt lên 2 ô, còn giờ thì con Tướng của tôi đang bị người ta chiếu, mà cũng chẳng phải người ta nào, là cuộc đời nó chiếu tướng mình vậy thôi, ngày xưa tôi nghĩ là mình giỏi trong nghê thuật trung cuộc, những giờ thì đang bí mất rồi. Nếu tôi chạy Tướng đi, nếu tôi che chắn tiếp, thì kết cục sẽ ra sao, chỉ còn vài nước đi là trận đấu sẽ vào thế ngã ngủ mặc dù chưa tàn cuộc, một diễn biến quá nhanh, có thể sẽ là hòa hoặc gần thua, nhưng với tôi, như vậy cũng là thua rồi. Giờ cũng chả còn thời gian mà suy nghĩ nữa…sắp hết thời gian tới nơi rồi.

Ấy

Vậy đấy

Đời mình cũng dở

Chả lấy gì nên chuyện hết, mà cũng có khi chưa nên thôi…được cái là tôi cũng hay hy vọng nên lắm lúc thấy mình cũng còn yêu đời lắm.

Thực ra thì tâm trạng tôi nhìu tới mức, viết dài thêm 20 lần thế này nữa cũng chả hết, nhưng mà nghĩ lại thôi vậy, tôi có viết ra đây nó cũng đâu thể tự nhiên giải quyết được, thôi thì mình cứ tự nghĩ tự làm vậy. May thì tới chừng thành công mình tự nhủ mình tài năng, còn không thì đổ lỗi cho ông trời vậy…

Chơi thêm 2 ngày nữa rồi về quê ăn giỗ, chừng nào vào tới đất SG thì lại học “bơi” thôi.

Gửi phản hồi

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Log Out / Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Log Out / Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Log Out / Thay đổi )

Google+ photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google+ Log Out / Thay đổi )

Connecting to %s